top of page

CDTK 2024#4: Học đi đôi với hành, chuyện thương thuyết mua bán

  • 17 thg 5, 2024
  • 3 phút đọc

Đã cập nhật: 16 thg 7, 2024

Chả là gần đây tui có cần bán ống kính cũ trên mạng, vừa đăng 1 ngày là có người hỏi mua nên tui cũng mừng lắm. Không chỉ mừng vì có người quan tâm mà tui thật sự mong bán nhanh cho nhẹ đầu, không lo nghĩ tới nữa (chú thích thêm là tui không cần bán gấp, chỉ là tui muốn việc bán đồ cũ phải nhẹ nhàng, gọn lẹ và hiệu quả). Gặp một trường hợp người mua mà đến tối cùng ngày tôi đọc tiếp sách “Một đời thương thuyết” của Phan Văn Trường như thường lệ và thấy câu chuyện tui vừa gặp và câu chuyện sách kể tương đồng quá nên tui chia sẻ ở đây, nhân dịp một ngày hưng phấn trải nghiệm gần như tức thì, giữ lý thuyết qua sách và thực hành qua đời sống.

Sách nói đại loại thế này: có từ chối thì nên nói thẳng ngay, còn đồng ý thì đừng vội trả lời ok và nên kèm theo điều kiện (chương 11). Trở lại với chuyện mua bán ống kính, với tâm lý sớm có người tìm mua là tui thấy ưng bụng sẵn rồi, thế mà thái độ mua quả quan trọng khiến tui không còn thiết tha bán cho người này. Anh ta yêu cầu giảm 20 euro, từ 80 xuống 60, là lấy luôn, với tui việc bớt nhiêu đây không làm tui nghèo khó đi, nhưng đáng tiếc thay lý do anh ta đưa là vì phải mua thêm phụ kiện chuyển đổi mới dùng được ống kính của tui trên máy của anh ta. Ơ?! Đó là vấn đề của anh, đâu có liên quan gì tới giá trị mặt hàng hay trách nhiệm cảm thông của tui, mà lại dám đặt vấn đề với tui. Lý do phổ biến vì là sinh viên ngân sách eo hẹp còn hợp lý và dễ nghe hơn nhiều lý do của anh này. Thế là từ sẵn lòng bán, tui khựng ngang ngay. Thấy anh ta có vẻ đòi hỏi yêu sách, thậm chí là cảm giác muốn thắng thua mặc cả chứ không nhiệt tình thuận mua vừa bán, tui thoát chế độ dạng vừa, suy tính tìm 1 điểm chính giữa xem anh này có thiện chí không : đề xuất 70 euro, tui giảm 10 còn anh tăng 10 so với giá mong đợi 2 bên. Thế cũng khá cân đều mà nhỉ, nhưng không, anh ta không chấp nhận, thì thôi tui cũng không buồn kỳ kèo thêm. Tui nghỉ bán.


Sau này, tui nhận ra quyết định này quá đúng đắn. Cuối cùng, anh ta không quên dặn thêm câu đại ý rằng nếu tui có đổi ý (tức chấp nhận giảm 20 như điều kiện anh ta đưa) thì anh ta vẫn cần mua. Nói thế chẳng khác nào độc tài, không thèm nghe nhu cầu của người bán. Cộng thêm việc mở đầu câu chuyện không thèm chào hỏi lịch sự (trong tiếng Pháp không nói Bonjour mở chuyện thì tương tự như việc không nói câu chào “Chào anh” trong tiếng Việt), tui cho de luôn. Khi tui đọc sách, điểm lại thấy giống y chang chuyện vừa xảy ra, từ quy cách trả giả tới thái độ trao đổi, ngữ cảnh văn hóa, ngôn ngữ và lĩnh vực thương mại, dù chuyện cỏn con thôi nhưng ta phải học cho giỏi từng bước nhỏ mới mong làm tốt được chuyện lớn, bà con hỉ?!

Bình luận


© 2020-2024, Một chút của mọi thứ. Blog cá nhân của Lee Phan

bottom of page